Có những năm tháng đi qua rất lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn như ngày hôm qua. Với các thành viên lớp 9B, đó là những ngày cùng nhau đến trường, ngồi chung một lớp học, chia sẻ những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy ắp tiếng cười.
Ngày ấy, chúng ta còn là những cô cậu học trò vô tư. Mỗi buổi sáng là tiếng gọi nhau ngoài cổng trường, những lần vội vàng chạy vào lớp vì sợ trễ giờ, những tiết học chăm chú xen lẫn vài phút lơ đãng nhìn ra sân trường. Giờ ra chơi luôn là khoảng thời gian được mong chờ nhất, khi cả lớp cùng trò chuyện, đùa nghịch và chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời.
Có những kỷ niệm tưởng như rất bình thường: một lần bị thầy cô nhắc nhở, một buổi lao động tập thể, một tiết kiểm tra đầy hồi hộp hay một lần cả lớp cùng nhau chuẩn bị cho văn nghệ. Thế nhưng sau nhiều năm nhìn lại, chính những điều bình dị ấy lại trở thành phần ký ức quý giá nhất.
Thời gian đã đưa mỗi người đến một hành trình riêng. Người bận rộn với công việc, người chăm lo cho gia đình, người sống ở những nơi rất xa. Nhưng mỗi khi hai chữ “9B” được nhắc đến, dường như tất cả lại trở về với tuổi học trò ngày ấy.
Lớp 9B không chỉ là tên của một lớp học. Đó còn là nơi lưu giữ một phần thanh xuân mà dù bao nhiêu năm trôi qua, chúng ta vẫn luôn muốn giữ lại.
