Hai mươi năm là một khoảng thời gian đủ dài để mỗi người thay đổi rất nhiều.
Ngày ấy, chúng ta là những cô cậu học sinh với chiếc áo đồng phục, những cuốn vở còn thơm mùi giấy mới và những ước mơ rất đơn giản. Có người từng mong trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên; có người chỉ mong thật nhanh đến giờ ra chơi hoặc mong ngày mai không phải kiểm tra bài cũ.
Rồi thời gian trôi qua.
Những gương mặt trẻ con năm nào giờ đã trưởng thành. Mỗi thành viên lớp 9B đều đã có con đường của riêng mình. Người xây dựng sự nghiệp, người lập gia đình, người đi xa quê hương, người vẫn sống và làm việc gần nơi chúng ta từng cùng nhau lớn lên.
Ngoại hình có thể đã thay đổi. Có người tóc đã điểm vài sợi bạc, có người ngày càng chững chạc, có người vẫn giữ nguyên nụ cười quen thuộc của ngày xưa. Nhưng điều thú vị nhất là mỗi lần gặp lại, những khoảng cách của tuổi tác dường như biến mất.
Chỉ cần một câu chuyện cũ được nhắc lại, cả nhóm có thể cười như những cô cậu học sinh năm nào.
Hai mươi năm đã làm thay đổi rất nhiều thứ, nhưng tình bạn và ký ức của lớp 9B vẫn còn đó. Chúng ta không thể quay trở lại những ngày tháng cũ, nhưng có thể cùng nhau giữ lại những gì đẹp nhất của một thời thanh xuân.
Và có lẽ, điều đáng quý nhất sau từng ấy năm là chúng ta vẫn còn có thể gọi nhau bằng hai tiếng rất thân quen: bạn học.
